Cuộc diệt chủng Holocaust phiên bản 2.0 đang đến gần!
Friday, July 3, 2015 6:22
% of readers think this story is Fact. Add your two cents.
Nghiên cứu về khoa học huyền bí, tâm linh, ufo, chính trị, tôn giáo
![]() |
Biển tưởng niệm với dòng chữ “Không bao giờ nữa” viết bằng nhiều ngôn ngữ ở trại tập trung Dachau tại Đức |
Tác giả: Harrison Koehli
Nguồn: Sott.net
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại
Sott.net đang bắt đầu loạt bài điểm lại lịch sử do thực tế rằng con người trên hành tinh này có vẻ không thực sự nhớ những gì họ đã thề là sẽ “không bao giờ quên”. Lịch sử đang lặp lại. Nó đang xảy ra NGAY LÚC NÀY, và sự khởi đầu của quá trình đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta. Hãy coi những bài viết này là lời cảnh báo của chúng tôi với nhân loại. Chúng tôi hy vọng rằng nó sẽ không rơi vào thinh không một cách vô ích.
Alfred Hitchcock là một nghệ sĩ. Rất ít người hiểu ngôn ngữ của phim ảnh được như ông – cách truyền tải thông điệp trên phương diện tình cảm, vượt ra ngoài tầm của lý trí – và nó thể hiện trong những bộ phim tâm lý kinh dị của ông, như Psycho, The Birds, và Vertigo cùng vô số bộ phim khác. Nhưng ông còn làm một bộ phim mà hầu hết mọi người chưa từng nghe tới. Trong năm 1945, ông được thuê hỗ trợ một bộ phim tài liệu sử dụng những thước phim quay bởi binh lính Anh, Mỹ và Nga về các trại tập trung vừa được giải phóng trải khắp Châu Âu sau Thế Chiến II. Bản thân Hitchcock cuối cùng chỉ làm việc với bộ phim được một tháng, giúp đỡ với việc trình bày trực quan các cảnh quay và từ chối thù lao. Sau đó, nhiều chậm trễ khác nhau nảy sinh, ban điều hành hãng phim dừng dự án, thay đổi trọng tâm, thuê một người quản lý dự án mới (Billy Wilder), và cuối cùng phát hành một phiên bản rút ngắn, hoàn toàn khác có tựa đề Lò xay Chết chóc (Death Mills).
Ngày 26/1, HBO chiếu một bộ phim tài liệu mới, Đêm sẽ Đến (Night Will Fall), kể lại câu chuyện của bộ phim gốc, nằm trong kho lưu trữ trong hàng thập kỷ, và quá trình phục chế nó. Frontline lần đầu tiên phát sóng phiên bản phục chế của bộ phim, Ký ức Trại tập trung (Memory of the Camp), vào năm 1985. Bạn có thể xem nó dưới đây. (Nó cũng có trên trang web của PBS.)
Mục đích ban đầu của bộ phim là để cho mọi người thấy sự kinh hoàng của Đức Quốc xã, để nó “trở thành một tư liệu phục vụ cho ký ức chung của chúng ta”. Nói một cách khác, để không bao giờ quên. Để cho mọi người thấy sự thảm khốc cùng cực mà “nhân loại” có khả năng gây ra, và hy vọng rằng mọi người sẽ học được bài học để rồi nó không bao giờ xảy ra nữa. “Không bao giờ nữa!” là khẩu hiệu ngay lập tức xuất hiện trong đầu khi tôi nghĩ đến sự kiện Holocaust, và đó là một khẩu hiệu tốt, giá như chúng ta đều mở mắt căng tai để thực sự thấy những gì cần thiết để ngăn chặn hành động tàn khốc ở mức độ như vậy xảy ra một lần nữa. Nhưng chúng ta không thể làm vậy. Chúng ta đang ở trên cùng một con đường đến sự hủy diệt. Nó sẽ xảy ra một lần nữa, và nhân loại vẫn sẽ không nhìn thấy khi nó đang đến. Vâng, một số rất ít sẽ thấy, và tiếng nói của họ sẽ là vô vọng. Có những người đã thấy nó đang đến trước Thế Chiến II, và họ bị bỏ qua, bị chế giễu, bị bắt hoặc bị giết.
Nhưng tôi đang đi nhanh quá rồi. Hãy xem bộ phim trước đã.
Bạn đã xem nó chưa? Nó làm khuấy lên cảm xúc gì trong bạn? Làm thế nào những thảm trạng như vậy có thể hiện hữu trên đời này? Cái gì có thể khiến con người đối xử với con người một cách quá sức nhẫn tâm, tham gia vào những vụ giết người hàng loạt, tra tấn, bỏ tù với một sự tàn ác và thờ ơ đến như vậy? Đấy là những gì chúng ta đang đi tới, và tôi không thể nào không lắc đầu và cảm thấy sự tức giận và buồn bã trào dâng trong lòng khi quan sát thế giới đang lảo đảo và mù quáng bước đến một sự kiện Holocaust nữa.
Không bao giờ nữa! Ngay lập tức chúng ta gặp phải rào cản đầu tiên khi muốn thực hiện lý tưởng đó. Bởi vì điều đầu tiên mọi người nghĩ đến khi nhớ lại sự kiện Holocaust là chỉ có người Do Thái bị tàn sát. Và mặc dù có sự lên án và phẫn nộ rộng khắp trước sự đối xử của người Israel đối với người Palestine, không có đại dịch bài Do Thái nào xảy ra trên thế giới, không có sự kiện “Holocaust Do Thái” lần thứ hai nào trước mắt. Nhưng hầu hết mọi người có lẽ đã quên những người bất đồng chính kiến, người Di-gan, người Ba Lan, tù binh chiến tranh và thường dân Liên Xô, và những người khuyết tật về thể chất và tinh thần. Họ cũng đã bị đối xử dã man như vậy. Vì vậy, khi nghĩ về khả năng có một sự kiện Holocaust thứ hai, mọi người thường nghĩ rằng khẩu hiệu “không bao giờ nữa” có nghĩa là thế giới không bao giờ được để xảy ra sự hủy diệt hàng loạt người Do Thái nữa. Và cách nhìn nhận đó gần như hoàn toàn bỏ qua trọng tâm của vấn đề.
Giả sử cứ cho rằng Đức Quốc xã chỉ nhắm vào người Do Thái. Ngay cả như vậy, nó cũng không có gì khác cả. Trên thực tế, có lẽ nó còn làm ý nghĩa của bài học đó hiển nhiên hơn. Tập thể người Do Thái bị đổ lỗi, phỉ báng, trừng phạt và giết hại vì họ bị coi là mối đe dọa nguy hại, là kẻ thù bên trong và bên ngoài mà mọi người Đức cần phải chống lại. “Vấn đề Do Thái” cần một “giải pháp”. Cứ xem những tuyên truyền ác ý mang thông điệp này đập vào mắt vào người Đức thì đủ biết.
Điều chắc chắn là nhiều người Đức đã đồng ý với lời dối trá rằng tập thể người Do Thái, một nhóm người tách biệt, tự coi mình là một quốc gia riêng biệt với đất nước mà họ đang sống, là một vấn đề thực sự. Và họ đồng ý về giải pháp, nhắm mắt làm ngơ về điều được hiểu ngầm: rằng giải pháp ấy khủng khiếp đến mức khôn tả. Như một số bình luận viên trên Fox News nói, mọi người làm “những việc xấu trong bóng tối” sau một vụ tấn công khủng bố, và cơ quan an ninh là một trong những tổ chức nơi mà chúng ta “không cần ánh sáng mặt trời”. Nói một cách khác, cứ giải quyết vấn đề đi, chỉ có điều đừng nói với chúng tôi các anh giải quyết nó thế nào.
Và ngay cả nếu có chút sự thật nào trong những gì Đức Quốc xã nói về người Do Thái, nó vẫn không biện minh được “giải pháp” của chúng. Điểm này chắc hẳn phải là hiển nhiên với bất cứ người nào có một chút suy nghĩ thông thường nào: Đức Quốc xã đổ lỗi, phỉ báng, trừng phạt và giết hại toàn bộ một tộc người (trong số những tộc người khác). Chúng tiến hành một chương trình chỉ có thể được gọi là hủy diệt hàng loạt. Chúng vây bắt người dân, tước đoạt nhân quyền của họ, làm họ chết đói, đánh đập họ, tra tấn họ, làm thí nghiệm trên họ, và giết hại họ. Không quan trọng là chúng làm điều đó với nhóm người nào. Điều quan trọng là nó có thể xảy ra trong bất cứ hoàn cảnh nào, với bất cứ nhóm nào.
Như Mark Twain được cho là đã nói (có thể là không chính xác): “Lịch sử không lặp lại, nhưng nó có theo vần điệu.” Holocaust là một loại, sự kiện Holocaust Do Thái chỉ là một ví dụ cụ thể của loại đó. Và vì con người vẫn là con người, chúng ta vẫn sẽ có xu hướng làm những thứ mà con người vẫn luôn làm, như là tàn sát lẫn nhau với số lượng lớn. Không bao giờ nữa. Một tình cảm tốt đẹp đấy, nhưng không thực tế lắm.
Tuy nhiên, có ai lại không đồng ý với ý kiến ấy? Hỏi bấy cứ người nào trên đường phố xem họ có muốn thấy một sự kiện Holocaust nữa xảy ra không và nhiều khả năng là họ sẽ nói “Cái gì? Không!” Vấn đề thực sự không phải là ở chỗ mọi người chủ động muốn hoặc chấp nhận một kịch bản như vậy. Vấn đề là ở chỗ họ không hiểu mọi việc tiến triển đến “điểm không còn đường quay lại” như thế nào. Họ không nhìn ra được những hoàn cảnh và tác động dẫn đến một sự kiện Holocaust, và vai trò của họ trong quá trình đó.